Ngay khoảnh khắc văn tự lắng lại, sắc mặt Tô Thần bỗng khẽ biến. Lôi đình và hỏa diễm xung quanh vốn đã dần yên ắng, lúc này lại bất ngờ trở nên cuồng bạo, nhưng rồi cũng từ từ thu liễm vào trong.
Mọi đau đớn, lôi quang và hỏa diễm cuối cùng đều dồn cả về tim, dần dần nén lại, xoắn thành một hạch tâm rực cháy ở ngay bên cạnh.
Hạch tâm ấy tựa như một mặt trời thu nhỏ, bên ngoài quấn quanh từng đạo điện quang đủ sắc không ngừng chớp giật, bên trong là ngọn lửa đã bị nén đến cực hạn.
Nguồn lực lượng ẩn chứa trong đó khiến ngay cả Tô Thần cũng thấy tim đập chân run, da đầu tê dại. Chỉ cần thứ này nổ tung, e rằng trái tim của hắn cũng khó mà giữ nổi.




